Rất nhanh chóng Tô Bội Chi để phân công xong nhiệm vụ mới cho Tiêu Kỳ. Thực ra cậu ấy cũng có bằng đại học cho ngành Marketing nên việc chuyển qua đây cũng được coi là một nhiệm vụ không quá khó khăn
Tiêu Dương Kì cậu ấy vừa mới đến mà đã thuần thục làm việc như thế này. Vũ Uyên cũng rất là nể phục
- cậu làm việc có gì không quen thì có thể hỏi Vũ Uyên
- Dạ em hiểu rồi Cảm ơn chị Tô
Tô Bội Chi nghe xong thì cười trừ, tiếp tục nói
- chị cái gì mà chị chứ? Tôi với cậu bằng tuổi nhau, gọi chị ý là chê tôi già hả?
Đường Nhược Châu nghe xong thì bật cười, cô nàng những việc đánh máy, cũng tinh nghịch xen một chút vào câu chuyện
- em nghĩ cậu ấy không cố ý nói như vậy đâu. Theo em thì em nghĩ điều này cậu ấy nói là để chị tuổi nghề. Với lại chị cũng làm ở công ty mình lâu lắm rồi, mà còn cậu ấy mới vào nên mới vậy thôi
- Đúng đó chị Tô
- các cô Cậu im lặng Tôi đang hỏi Tiêu Dương Kì
Tiêu Dương Kì cười bối rối, anh nhìn Vũ Uyên thất cô vẫn chăm chú làm công việc của mình. Ánh mắt này được Đường Nhược Châu nhìn thấy
- Em không có ý đó, em gọi chị là do tuổi nghề với lại từ giờ nhờ chị giúp đỡ
- Cậu cứ gọi tôi là sếp, đừng gọi chị tôi không thích điều đó chút nào. Bằng tuổi mà gọi chị tôi thấy hơi ấy...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-phuc-den-tu-gian-don/3576049/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.