Trên bờ biển xinh đẹp không ồn ào tấp nập chỉ có cát và gió, Trình Tử Khiêm nắm chặt tay Dương Băng Vũ tiến vào lễ đường, họ trao nhau lời thề ước trăm năm và nụ hồn hạnh phúc trước sự chứng kiến của những người họ yêu thương và tin tưởng, sau ngày hôm nay họ sẽ chính thức trở thành một phần đời của nhau, dù giàu sang hay nghèo khó, dù khỏe mạnh hay bệnh tật, hai con người ấy vẫn sẽ bên nhau, cùng nhau đối diện cùng nhau vượt qua. Đứng bên cạnh Dương Băng Vũ, Cao Quỳnh Phương khẽ nở nụ cười mãn nguyện cô nghẹn ngào chúc phúc cho họ, cuối cùng những người yêu nhau cũng đến được với nhau, cầu mong cho những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với họ.
Tiết mục được trông chờ nhất của lễ kết hôn cũng đến, Dương Băng Vũ quay lưng về đám đông giơ cao bó hoa cưới trong tay rồi dùng lực quăng về phía sau, cuối cùng rớt ngay vị trí của Hoàng Kỳ Kỳ, mọi người ai nấy đều vỗ tay chúc mừng riêng một người đứng một bên cười đến ngây ngốc.
“Hoa cưới người ta cũng nhặt được rồi, anh chuẩn bị đi là vừa.” Cao Quỳnh Phương khẽ huýt vào vai Lê Quốc Khánh đang ngập tràn hạnh phúc.
“Em nói với bạn của em thì đúng hơn, là cô ấy mãi không chịu thôi.” Lê Quốc Khánh tỏ vẻ bất lực.
“Anh còn nói sao, không phải anh trăng hoa làm Kỳ Kỳ không có lòng tin thì cô ấy cũng đâu có từ chối anh. Anh hai à, nể mặt anh em với nhau em mới nói, là phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-phuc-co-that-khong-anh/2045709/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.