Việt Chinh nâng tà áo dài bước đến trước cửa lớp đã thấy cảnh Ý Lan cầm sổ đầu bài đánh liên tục vào vai cậu bạn bị-kẹt-đầu-ở-cửa-sổ. Từ cái hôm bị kẹt đầu đến bây giờ dường như ngày nào cậu bạn cũng bị Ý Lan cằn nhằn và đưa vào tầm ngắm của những trận đòn một cách rất... hợp lý. Không biết cậu bạn lại phát ngôn thiếu muối như nào lại bị Ý Lan đưa tay véo tai răn đe, sau khi bị ăn đòn còn phải đứng một bên cầm sổ đầu bài quạt cho lớp trưởng hạ hoả và liên tục xin lỗi.
Việt Chinh khẽ cười, nhỏ nhận ra những năm tháng tưởng chừng chẳng có gánh nặng nào trên đôi vai nhưng có đến hàng ngàn lời khó nói được cất giấu sau những trò đùa và tiếng cười giòn tan kia. Có lẽ niềm an ủi dưới mái trường này là thứ tình cảm đơn thuần chúng nó dành cho nhau, đôi khi nghịch ngợm ngốc nghếch, đôi khi hờn dỗi vu vơ. Từ 10A1 lên 11A1 chỉ có cái Tâm là chưa được chúng nó vỗ về khi những ngày tháng đầu tiên ấy chưa ai học được cách sẻ chia chân thành.
"Việt Chinh?"
Việt Chinh giật mình thoát khỏi hình ảnh những ngày đầu vào lớp Mười, cậu bạn bị-kẹt-đầu-ở-cửa-sổ vừa mới bị một trận đòn từ Ý Lan đang đứng trước mặt nhỏ hoang mang hỏi: "Sao như người mất hồn thế?"
Cả Ý Lan cũng lại gần nhìn Việt Chinh, mới sáng nhỏ lớp phó đã lơ lửng ở phương trời nào rồi.
"Hôm nào tụi mình tìm cái Tâm nhé?"
Có lẽ mấy ngày gần đây Việt Chinh nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-lang-hai-lop/3568765/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.