*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tư Kiêu Kỳ im lặng nhìn Tiêu Thần, độ cong khóe miệng không thay đổi nhưng ánh mắt từ từ lạnh dần.
Tiêu Thần nhìn vào trong ánh mắt đối phương, cảm thấy hơi lạnh, thế nhưng anh cũng không nhúc nhích, đem hộp cơm trả lại.
“Bác sĩ Tiêu,” Tư Kiêu Kỳ từ từ nói, “Tôi hôm nay không tìm cậu xem bệnh, cũng không có ý muốn cậu làm ấm giường, do đó hộp cơm này không phải là tiền công càng không phải tiền qua đêm. Cậu nên biết, hộp cơm này giá trị hơn nhiều so với những gì cậu làm hôm nay.”
Tiêu Thần cũng không tức giận, chỉ hơi nhún nhún vai: “Tôi thật sự bị dị ứng.”
“Phải không, tôi còn chưa gặp qua kiểu dị ứng nào như thế này.” Tư Kiêu Kỳ không nhượng bộ, anh nhìn ra từ trong ánh mắt của Tiêu Thần một tia trào phúng, chắc chắn là hắn nói dối.
Tư Kiêu Kỳ thật sự không hiểu, hai người bọn họ tên, số điện thoại, địa chỉ của đối phương đều biết, thậm chí hình dáng của đối phương khi lột sạch cũng quá hiểu rõ, bây giờ hắn làm ra bộ dạng ‘mặc quần áo vào liền không quen biết’ là để làm gì!
Không về nhà nhất định phải ngủ khách sạn? Khách sạn thoải mái hơn ở nhà sao?
Thà rằng bị đói cũng không ăn đồ ăn khuya mình đem tới, sợ mình hạ độc hắn chắc?
Người này tại sao lại trở nên khó ưa như vậy!
Tiêu Thần giật lại hộp cơm đặt trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-khach-cua-ta-la-thuy-than/27625/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.