Tư Kiêu Kỳ đi ra ngoài gọi xe, Trình Tử dùng một cái khăn sạch quấn cánh tay Kiều Hâm, miệng không ngừng nói xin lỗi. Kiều Hâm hùng hùng hổ hổ nói một thân “nghệ thuật” như vậy bị hủy hết rồi, lại nói đâm anh em ở trong nhà một nhát quả thật không phải người mà…
Trương Hạo ở bên cạnh nghe được cảm thấy vô cùng phiền phức, tát một cái lên đầu Kiều Hâm nói: “Mày câm miệng ngay, ồn ào chết được.”
Kiều Hâm ủy khuất ngậm miệng, tức giận bất bình nói một câu: “Hình xăm này của tao, đều là tác phẩm nghệ thuật đó.”
Tư Kiêu Kỳ lúc đi vào nghe được một câu như vậy, anh bĩu môi nói: “Ừ là tác phẩm nghệ thuật, đi nhanh lên đi, ngày mai lột da chú mang ra làm chụp đèn.”
“Fascist! Nazi! Đồ tể!” Kiều Hâm tức giận hét lên. (Fascist: Phát xít, Nazi: Đảng Quốc xã do Hít-le dẫn đầu).
Lúc bọn họ muốn theo vào bệnh viện, Tư Kiêu Kỳ phản đối nói:
“Đi nhiều người như vậy làm gì? Mấy cậu tưởng đánh nhau chắc?” Tư Kiêu Kỳ giọng nói và vẻ mặt đều nghiêm túc, “Nhiều người như vậy đi bệnh viện là sợ không loạn sao. Lại nói đó cũng không phải chỗ tốt đẹp gì, lỡ như lại bị người khác lây bệnh, mọi người tốt nhất ở nhà đi.”
“Đừng mà,” Trình Tử có chút sốt ruột, “Nhiều người có gì còn có thể giúp đỡ lấy tay a, đi đăng kí lấy thuốc này nọ, Tiểu Kiều căn bản vô dụng, tụi em đi có thể phụ một tay.”
“Không được gọi tao là Tiểu Kiều” Kiều Hâm bực bội hầm hừ một câu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-khach-cua-ta-la-thuy-than/27617/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.