*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bốn giờ sáng, Tiêu Thần mừng rỡ phát hiện mình đã xem xong bảng số liệu, lười biếng duỗi eo một cái rồi quyết định đi kiểm tra một vòng. Trong hành lang rất yên tĩnh, đa phần các bệnh nhân đều đã ngủ, không khí mặc dù đã được cải thiện nhưng vẫn chưa hoàn toàn sạch sẽ. Máy thông gió công suất lớn phát ra âm thanh ong ong, mùi thuốc khử trùng bắt đầu lan ra.
Tiêu Thần cẩn thận từng chút một đi qua khu cấp cứu, trong hành lang, trong đại sảnh, dưới bậc thang, chỗ nào có thể tận dụng được không gian đều đã tận dụng hết, cả hành lang hỗn loạn giờ chỉ còn có thể bước đi ngang qua không gian của hai cáng giường. Dù vậy, vẫn có nhiều bệnh nhân phải ngồi trên ghế truyền dịch suốt một đêm.
Anh nghiêng thân người vòng qua một cái ghế nằm, phía trên có một bệnh nhân đang truyền nước biển, quẹo qua một cái cua, Tiêu Thần phát hiện có mấy người vây lại thành một vòng đem hành lang bị chặn lại hoàn toàn. Nói chính xác, đó là bốn người lớn nhỏ, to lớn thô kệch, cả người tản ra hơi thở “ta không phải người lương thiện”, trên cổ là sợi dây chuyền to to phát ra ánh sáng lấp lánh, khuôn mặt dữ tợn. Bốn cái mông thanh niên ngồi trên giường, bên dưới là một cuốn tạp chí, tại phía dưới ánh đèn, bốn cái đầu càng trở nên sáng bóng. Đại khái là có chút nóng, một tên trong đám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-khach-cua-ta-la-thuy-than/27612/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.