*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tư Kiêu Kỳ bắt đầu hối hận khi tiếp nhận đơn làm ăn này.
Khi đó anh đang đứng trong phòng làm việc rộng rãi của Lâm Phóng nhìn bức họa đến xuất thần, với trình độ hội họa chỉ vẽ được “Đinh lão đầu” của anh, anh hoàn toàn không cách nào nhìn ra được bức họa này là đẹp hay xấu, cho nên anh căn bản không biết thưởng thức sắc thái hay là bút pháp của bức họa này, anh chỉ bị cái tên nằm dưới một góc bức họa thu hút.
Khưu Diệp!
Đây không phải là một cái tên hiếm gặp, xác suất trùng tên rất là cao, nhưng là Tư Kiêu Kỳ vô cùng chắc chắn, Khưu Diệp này là cái người Khưu Diệp đó.
Mẹ nó! Tư Kiêu Kỳ cố nhịn lại xúc động muốn quay đầu bước đi, anh rầu rĩ ngồi trên ghế băn khoăn không biết có nên chờ Lâm Phóng hay không.
Lâm Phóng này là người cùng nghề, hắn là ông chủ của một công ty hậu cần nho nhỏ, mấy năm đầu chuyện làm ăn vốn là không tệ, nhưng từ khi bị đối tác rút vốn thì chuyện làm ăn giống như nước sông ngày một rút xuống. Năng lực cá nhân của Lâm Phóng có hạn, lòng dạ cũng không thể nào rộng lớn được, rất nhiều bạn hợp tác làm ăn với hắn làm một lần sau này không thấy quay lại nữa. Thời gian lâu dài phạm vi làm ăn cũng càng ngày càng bị thu hẹp lại, đến mấy người bạn ban đầu hùn vốn làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-khach-cua-ta-la-thuy-than/1830444/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.