Tư Kiêu Kỳ chạy ngược chạy xuôi cả ngày chưa có gì lót dạ, buổi trưa anh tạt ngang qua quán mì nhỏ ven đường ăn tô mỳ Lan Châu, cũng không cảm thấy đói bụng mấy, nhưng về tới nhà chả hiểu sao mỗi milimet dạ dày đều kêu gào một cảm giác đói bụng. Anh mở tủ lạnh, phát hiện bên trong chả có gì khác ngoài đồ uống. Tư Kiêu Kỳ bực bội đóng tủ lạnh lại, trong lòng thầm tính chắc phải rủ Tiêu Thần đi siêu thị một chuyến. Tủ lạnh trống không như thế này làm sao sống nổi?
Tư Kiêu Kỳ nhìn đồng hồ, kim chỉ sắp bảy giờ, nếu là bình thường thì giờ này đáng ra Tiêu Thần đã ở nhà rồi không hiểu sao hôm nay có chuyện gì vẫn chưa về tới. Tư Kiêu Kỳ lại không dám gọi điện thoại cho Tiêu Thần sợ lại làm ảnh hưởng tới công việc của anh. Có một lần Tư Kiêu Kỳ gọi một lượt năm, sáu cuộc điện thoại cho Tiêu Thần, lần đó làm Tiêu Thần triệt để phát hỏa, chửi anh một trận trong điện thoại.
Tư Kiêu Kỳ hỏi: “Vậy sao cậu không để chế độ im lặng?”
“Làm sao mà để chế độ im lặng được? Lỡ như trong khoa có chuyện gấp tìm tôi không được thì làm sao!”
“Nhưng tôi cũng có chuyện tìm cậu a.”
“Anh thì có thể có chuyện gì? Có chết người không, nếu không chết người thì tránh xa tôi ra một chút!”
Tư Kiêu Kỳ sờ sờ mũi đứng qua một bên, qua hai ngày cảm thấy mình đuối lý, chân chó bám theo Tiêu Thần năn nỉ ỉ oi mới có thể khiến cho Tiêu Thần tạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-khach-cua-ta-la-thuy-than/1830277/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.