Người mà Tiêu Thần nói tới là một bác sĩ nha khoa, tên Thương Ngạn, là đàn anh khóa trên của Tiêu Thần, lúc trước làm việc tại khoa Tai – mũi – họng trong bệnh viện, sau này từ chức muốn tự mình mở phòng khám riêng, dạo này đang tìm một căn nhà thích hợp để làm phòng khám.
Tiêu Thần canh ngày nghỉ sắp xếp hẹn Thương Ngạn và Tư Kiêu Kỳ đến xem phòng. Tư Kiêu Kỳ đối với chuyện này vô cùng để tâm nên trước đó một ngày đã gọi bọn Trình Tử Hoa và Kiều Hâm tới quét tước dọn dẹp lại nhà cửa cho sạch sẽ. Ban đầu Tư Kiêu Kỳ chỉ nói “cứ dọn dẹp sơ sơ là được”, thế nhưng dù sao đi chăng nữa cũng phải cho người ta cảm giác “muốn mua nhà”. Thành ra bọn tiểu Kiều bận rộn hết một ngày, tới tối mặt ai cũng mệt mỏi chán nản thề sau này sẽ không dại gì mà đi mua biệt thự.
“Mệt chết rồi!” Kiều Hâm ngồi phịch lên ghế sa lông than ngắn thở dài, “Đại ca, lúc đó anh mua cho bọn em cái nhà này là muốn hành hạ bọn em phải không?”
Tư Kiêu Kỳ đạp Kiều Hâm một cái: “Cút, chú ngồi bẩn hết sô pha rồi.”
“Mẹ kiếp!” Kiều Hâm la lên, giọng cao tới nỗi tầng 18 còn nghe thấy, “Em không nghe lầm chứ anh hai, anh còn sợ em làm bẩn sô pha! Cái sô pha này của anh chưa làm bẩn quần em đã cảm ơn trời đất rồi!”
Tư Kiêu Kỳ chỉ chỉ Tiêu Thần ngồi bên cạnh nói: “Sô pha là hắn lau.”
Kiều Hâm lập tức đứng lên: “Ừm…Bác sĩ Tiêu, tôi về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-khach-cua-ta-la-thuy-than/1830268/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.