Tư Kiêu Kỳ đứng ở cửa khoa cấp cứu lắc lư cả nửa ngày Tiêu Thần mới từ trong khoa cấp cứu đi ra, anh ném tàn thuốc trong tay, mỉm cười chuẩn bị tinh thần nghênh đón người yêu thì không ngờ từ đâu xuất hiện ra một tên Trình Giảo Kim cản đường Tiêu Thần.
Thẩm Bằng trầm mặc đứng trước mặt Tiêu Thần, không nói câu nào, sắc mặt còn muốn đen hơn đáy nồi.
“Tiêu Thần,” Thẩm bà bà hầm hừ nói, “Cậu khoan đi đã, nói chuyện với tôi một chút, mấy ngày nay không cách nào gặp được cậu.”
Tiêu Thần không thể làm gì khác nói: “Tôi có chuyện gì để nói với cậu đây đại ca.”
“Cậu mấy ngày nay đi tới viện hành chính là để làm gì vậy? Chuyện này vốn không liên quan gì đến cậu, cậu còn không mau chạy được bao xa thì cứ chạy đi!”
“Tại sao không liên quan? Tôi cũng là người trong cuộc,” Tiêu Thần đứng nép vô góc tường, nhường lại đường đi cho các bệnh nhân, với khí thế của Thẩm Bằng hôm nay coi bộ mình khó thoát thân rồi.
“Tiêu Thần, cậu không thấy chuyện này không phải chuyện đơn giản sao!” Thẩm Bằng tức muốn nổ phổi.
Tiêu Thần cười nhạt gật gù: “Đương nhiên, là có người muốn chỉnh Quách Hoành, tôi có thể nhìn ra được.”
“Tên nhóc nhà cậu bị bệnh hả!” Thẩm Bằng rốt cuộc cũng bị chọc cho nổi giận, anh cầm tay Tiêu Thần lôi người về phía mình, tức giận mắng: “Cậu bị điên rồi có đúng không!”
Tiêu Thần không giãy dụa cũng không giải thích, mặc hắn nắm, khóe miệng thậm chí còn cong lên, bởi vì anh nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-khach-cua-ta-la-thuy-than/1830244/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.