Lúc Tiêu Thần tỉnh lại cũng không biết hiện tại là mấy giờ, trong phòng tối đen như mực. Anh có thể cảm giác được phía sau có người, hơi thở ấm áp của người kia phả ra trên đầu mình, còn có một cánh tay nặng trịch đang đè trên eo.
Lần này tuyệt đối không phải lần đầu tiên Tiêu Thần tỉnh lại trong lồng ngực một người đàn ông, cũng không phải anh ngủ quá sâu, nhưng lại thấy cực kỳ thoải mái, toàn thân đều ấm áp, thật giống như tất cả các tế bào thần kinh đều quay về đúng chỗ. Anh nằm đó không nhúc nhích, chờ cho mắt thích nghi dần với bóng tối, chóp mũi có thể người được mùi trên người Tư Kiêu Kỳ, là mùi thuốc lá đặc trưng còn thoang thoảng chút mùi xăng dầu. Tiêu Thần nghĩ, e là trên người mình cũng như vậy, mùi nước hoa pha lẫn mùi thuốc sát trùng, đó là một phần sinh hoạt của anh, không cách nào loại bỏ được, nếu bỏ qua thì sẽ trở nên không chân thực, cứ thế hai người dần dần thích ứng những điểm không hoàn hảo của nhau.
Tiêu Thần lại nghĩ tới lão chủ nhiệm, cũng nhớ tới giọng điệu lạnh lùng của Chương Thiên Khải, kí ức lúc cầm dao phẫu thuật lại quay về, bác sĩ cấp cứu cũng có thể làm giải phẫu nhưng mà dù sao giải phẫu ở khoa cấp cứu cũng không giống giải phẫu ở khoa ngoại lồng ngực…Có nên trở về hay không đây?
Cấp cứu cho dù không được tốt, nhưng dù sao cũng không hay chạm mặt Thẩm Bằng, đỡ phải nghe hắn lải nhải; bình thường không hay gặp Chương Thiên Khải nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-khach-cua-ta-la-thuy-than/1830240/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.