Ngu Trà không nhớ rõ mình đã về phòng như thế nào, đến khi cô tỉnh lại thì đã là hôm sau, bên ngoài trời vẫn chưa sáng.
Bây giờ vẫn đang là mùa đông, trời sáng rất trễ.
Trong phòng đang mở máy sưởi tối đa, cô ngồi ở đầu giường ngốc vài giây mới thanh tỉnh, sau khi rửa mặt mới nhớ mình vẫn còn bài tập chưa làm xong, chắc phải để lên trường mới làm.
Hôm nay mẹ Vương làm bữa sáng rất phong phú, Ngu Trà ăn một nửa đã no, đem theo một chút lên trường.
Lục Dĩ Hoài rất văn nhã, thong thả ung dung ăn xong, động tác ưu nhã, cảm thấy như cảnh đẹp ý vui.
Hai người cùng đến trường.
Đã sắp đến giữa mùa đông, gần đây trên mạng hỏi khi nào sẽ có tuyết rơi, Ngu Trà cũng có chút mong chờ tuyết đầu mùa.
Tính ra thì cô cũng đã sống lại được mấy tháng.
Ngồi trên xe, Ngu Trà đột nhiên nhớ đến sau này của Lục Dĩ Hoài đời trước.
Hắn quản lý sản nghiệp của Lục gia, nói một không hai, tuổi còn trẻ đã khiến cho một công ty lâu đời không dám chống đối, khi đó tất cả mọi người đều sợ hắn.
Bao gồm chính cô.
Hiện tại Lục Dĩ Hoài mười tám tuổi, tất cả chỉ vừa bắt đầu, lần này sẽ giống đời trước sao, chiếm lấy tất cả, lãnh đạm cường thế sao?
Ngu Trà nghĩ nghĩ, chắc chắn sẽ cường thế.
Từ đầu đến cuối, Lục Dĩ Hoài chưa từng che đậy sự cường thế của hắn, còn lãnh đạm thì khi chỉ đối với người khác, cô cảm thấy bây giờ đã tốt hơn rất nhiều.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hang-ngay-nuong-chieu-anh-trang-sang/1472560/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.