Edit: Mina
Tuế Hòa ngồi dựa vào mép cửa xe, "Là cậu giả bộ xa lạ trước."
Nói xong cô liền hối hận, lời này sao ấu trĩ vậy chứ.
"Vậy cậu ngẫm lại xem vì sao tôi làm bộ không quen biết cậu."
Tuế Hòa hít vào một hơi, lại thở ra một hơi, không nhìn Cừ Chiêu, thấp giọng nói: "Xin lỗi."
Cừ Chiêu dứt khoát đối mặt với cô, mặt mày tươi cười, lại đang ép hỏi: "Vì sao xin lỗi."
"...Năm đó là tớ quá tra (1),bỏ chạy."
(1) Cặn bã, tồi tệ.
"..." Cừ Chiêu thật đúng là không nghĩ tới cô sẽ nói như vậy, "Ngày đó cậu đi đâu?"
Tuế Hòa giữ thái độ trầm mặc.
Quả nhiên, không chịu nói.
Cừ Chiêu nén giận thu cằm, từng chữ phun ra từ kẽ răng: "Tuế Hòa, cậu được lắm."
"Cậu thay đổi." Tuế Hòa đột nhiên nói.
Cừ Chiêu hừ lạnh, "Tôi không muốn thay đổi, là ai khiến tôi thay đổi cậu còn không biết sao?"
Sau câu nói này, trong xe trở nên yên tĩnh.
"Cừ Chiêu," Tuế Hòa đánh vỡ trầm mặc trước, giọng cô như vang đi xa, "Tớ cảm thấy con người tồn tại quá đỗi mệt mỏi."
Cừ Chiêu trong lòng khẽ động, "Sao thế?"
Tuế Hòa xoa xoa mũi chua xót, "Không có gì."
Cô chỉ làm ra vẻ thôi.
Một lần nữa nở nụ cười, Tuế Hòa nhìn hắn nói: "Như vậy đi, sau này cậu muốn tớ làm gì, cứ việc nói, chỉ cần tớ có thể làm tớ sẽ làm hết."
"Chuyện gì cũng có thể?" Cừ Chiêu nhướn mày.
Tuế Hòa rất lạ lùng mà nhớ tới buổi sáng ngày đó giữa bắp đùi đau nhức.
Cô lắc đầu, "Phải suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hang-nam-co-ngay-nay/85277/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.