Edit: Mina
"Tuế Hòa."
Nghe thấy có người gọi mình, Tuế Hòa quay đầu lại.
Ký ức ùa về, dường như ngay tại ánh mắt đầu tiên Tuế Hòa đã nhận ra Cừ Chiêu.
Hắn trở nên loá mắt hơn.
Mà bọn họ cũng đã lâu không gặp.
Là thời gian và khoảng cách ảnh hưởng đến thói quen của bọn họ.
Sau khi thi xong đại học, đường ai nấy đi. Thật là nói không sai một lời nào.
Năm ấy kỳ nghỉ hè qua đi, Tuế Tử Đình theo đúng lời hứa dừng lại việc giúp đỡ Cừ Chiêu, Cừ Chiêu cũng dựa vào nỗ lực của mình được tuyển thẳng vào trường đại học C.
Nhưng Tuế Hòa không nói cho Cừ Chiêu biết cô sẽ thi vào trường đại học nào.
Khi Cừ Chiêu thấy Tuế Hòa có điều giấu giếm hắn đã đoán được ý định của cô... cô muốn đón nhận một cuộc sống mới, một cuộc sống mới không bị hắn làm phiền.
Ân huệ đã hết.
Rất tuyệt tình.
Cừ Chiêu không ngừng nhớ lại cái ôm Tuế Hòa cho hắn vào lúc kết thúc tiệc liên hoan tốt nghiệp.
Cô nói: "Cừ Chiêu, chúc cậu tiền đồ như gấm."
Đó là lần đầu tiên hắn nếm được tư vị chua xót... tiền đồ như gấm, tiền đồ của hắn không có cô.
Cừ Chiêu cảm thấy buồn cười, hắn muốn lột trái tim Tuế Hòa ra, nhưng còn chưa chạm tới, cô đã muốn rời đi.
Thật ra Tuế Hòa cũng không biểu hiện cô muốn rời đi quá rõ ràng, chỉ là rất thần kỳ, từ đó về sau thời gian bọn họ liên lạc từ ít biến thành không có.
Đã không còn mối ràng buộc cho và nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hang-nam-co-ngay-nay/85269/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.