Edit: Mina
Giúp đỡ trong miệng Tuế Hòa nói là cha cô sẽ giúp đỡ Cừ Chiêu đến khi tốt nghiệp cấp 3.
Còn nói không phải bố thí, còn nói không phải đồng cảm. Cừ Chiêu cúi đầu, ghê tởm trong dạ dày trào lên, nhưng lúc ngẩng đầu, hốc mắt hắn rưng rưng nước mắt, hắn nói: "Cảm ơn cậu."
Không nên ôm hy vọng xa vời.
Hóa ra Tuế Hòa và những người đó cũng không khác gì nhau, hắn chỉ cần lấy ra những lời dối trá nói với bọn người đó để đáp lại cô là được rồi.
Muốn để hắn lòng mang ơn? Nằm mơ!
Sau khi xuống vòng đu quay, hành trình một ngày này của bọn họ cũng đi tới kết thúc.
Cừ Chiêu và Tuế Hòa đi về phía cổng, lúc sắp rời khỏi công viên giải trí, Cừ Chiêu đột nhiên nói: "Cậu có thể cho tôi vé vào cửa không?"
"Sao thế?" Tuế Hòa vừa hỏi vừa đưa vé vào cổng công viên giải trí cho hắn.
Cừ Chiêu ngượng ngùng cười: "Đây là lần đầu tiên chúng ta tới chơi, tôi muốn lưu giữ nó."
Tuế Hòa mềm lòng, cô cũng không biết đôi mắt mình đang nhìn Cừ Chiêu chứa bao nhiêu dịu dàng.
"Sau này chúng ta có thể thường xuyên tới chơi."
"Một lời đã định?" Cừ Chiêu vươn ngón út ra.
Tuế Hòa vươn tay cùng hắn ngoéo tay, "Một lời đã định."
...
Không biết Tuế Hòa nói với cha cô thế nào, Cừ Chiêu chưa từng thấy người nhà cô, chỉ thấy một tấm thẻ.
Tấm thẻ này là Tuế Hòa đưa cho hắn.
Nói cách khác, bên ngoài nhìn vào, người giúp đỡ Cừ Chiêu là Tuế Hòa, sẽ không ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hang-nam-co-ngay-nay/85267/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.