Edit: Mina
Trước kia, bởi vì Cừ Chiêu ăn uống không đầy đủ chất dinh dưỡng nên chiều cao chỉ hơn 1m5, nếu đứng giữa đám người thì sẽ chẳng ai nhìn thấy hắn cả. Lần nào vào tiết thể dục hắn cũng đứng hàng đầu tiên vì thấp bé nhất.
Khi Cừ Chiêu đi trên đường luôn có thói quen cúi thấp đầu. Hắn như thế cũng sẽ không nhặt được tiền mà chỉ thấy đôi giày vải cũ kĩ bị mài rách của hắn.
Đây là cha nuôi hắn nhặt trong thùng rác đưa cho hắn.
Khi đôi giày này được đặt trước mặt Cừ Chiêu, nó rất mới. Nhưng dù mới đến đâu cũng sẽ có ngày cũ. Hơn nữa dù Cừ Chiêu không cao lên, size giày cũng khó tránh khỏi tăng lên.
Mũi giày rất nhanh bị chọc thủng.
Hắn không nói, cha nuôi sẽ không biết... Nhưng dù biết cũng sẽ không tỏ vẻ gì.
Mỗi lần như thế, trong lòng Cừ Chiêu lại dâng lên cảm xúc kỳ lạ khó hiểu.
Giày của người khác luôn sạch sẽ. Có lẽ hôm nay bọn họ bởi vì đá bóng mà làm bẩn giày, nhưng tới ngày hôm sau, trên chân họ sẽ là một đôi giày khác mới tinh, chạy nhanh trên sân cỏ, tung tăng nhảy nhót.
Cừ Chiêu không được như vậy.
Hắn không có giày để đổi. Cũng không có bạn bè cùng hò reo.
Tất cả mọi người đều biết hắn là con trai nhà bán phế liệu, không ai muốn chơi với hắn.
Bọn họ ghét bỏ hắn, nói trên người hắn có mùi rác rưởi, nói tính cách hắn quá kỳ quặc, nói hắn không xứng làm bạn với bọn họ.
Giống như hắn chính là rác rưởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hang-nam-co-ngay-nay/85263/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.