Edit: Mina
Tuế Hòa có công việc.
Cô là thư ký của Tuế Sơ, một thư ký đi làm cũng như không.
Các bộ phận từ trên xuống dưới trong Công ty đều biết chức vụ này của cô chỉ là trên danh nghĩa, dù cô có thái độ lười biếng như vậy cũng tuyệt đối không có người nào bắt bẻ.
Trái lại, tất cả mọi người đều thích cô, ai mà không thích đại tiểu thư vừa không mắc bệnh công chúa lại còn luôn mỉm cười hiền dịu với mình được chứ?
Hôm nay Tuế Hòa phá lệ tới Công ty, dọc đường chào hỏi đến vào trong thang máy mới nhàn rỗi. Cô đi vào chính là thang máy chuyên dụng dành cho tổng giám đốc, đây là đặc quyền Tuế Sơ cho cô.
Một người đợi trong không gian khép kín, bên tai vang lên tiếng máy móc hoạt động, phát ra âm thanh rất khẽ, Tuế Hòa đứng dựa, hai mắt nhắm lại.
Vào lúc người ta đang ở nơi tĩnh lặng sẽ luôn nhớ tới vài chuyện thú vị gì đó, có lẽ do nhàm chán.
Rất kỳ lạ, ngay lúc này, Tuế Hòa nhớ tới lại là Cừ Chiêu.
Từ sau hôm đi Công viên Hải Dương kia, đã gần nửa tháng hai người họ chưa gặp mặt.
Nhưng buổi tối mỗi ngày Cừ Chiêu sẽ gọi cho cô, mỹ kỳ danh nói – Không nhìn thấy người thì phải nghe thấy giọng nói, đây mới là cảnh giới theo đuổi cao nhất.
Tuế Hòa nghe xong không tỏ ý kiến gì. Không phải ngầm thừa nhận, mà là trước nay cô chưa từng để lời nói theo đuổi của Cừ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hang-nam-co-ngay-nay/3221108/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.