Thật ra, Hạ Minh Thâm đoán sai một chút —— Nhạc Khuynh không phải đột nhiên nổi hứng mà dùng vé giảm giá khu vui chơi làm cái cớ —— đó là chuyện hắn đã âm thầm lên kế hoạch từ lâu.
Khởi nguồn là vào kỳ nghỉ hè mà Hạ Minh Thâm đã vắng mặt. Họ từng bàn bạc sau khi thi đại học xong sẽ đi chơi đâu, còn lập ra một danh sách dài dằng dặc, trong đó khu vui chơi được xếp nổi bật.
Nhạc Khuynh và Hạ Minh Thâm đều không phải là những đứa trẻ lớn lên trong gia đình "bình thường".
Từ khi còn ê a học nói đến lúc có thể tự đeo cặp đi xe buýt năm trạm để tới trường tiểu học, chính là thời gian bố mẹ Nhạc Khuynh bận rộn khởi nghiệp. Cuộc sống của hắn chỉ có bảo mẫu chăm nom —— không mong có công, chỉ mong không sai sót, chỉ cần không làm mất con nhà chủ là đã cảm tạ trời đất.
Còn Hạ Minh Thâm thì được ông nội nuôi lớn, sau đó là cô nuôi. Người già thì không đủ sức, người trung niên thì tất bật mưu sinh, điều kiện kinh tế cũng không dư dả, càng không nói đến việc đưa trẻ trẻ con đi khu vui chơi.
Nhạc Khuynh thừa nhận mình là kiểu ngoài miệng thì chối, trong lòng lại muốn. Trước kỳ nghỉ đông năm lớp 11, bạn học Bàng Hoa bị ngã gãy chân, hắn và Hạ Minh Thâm thay mặt cả lớp đến thăm ở bệnh viện trung tâm thành phố. Xe buýt chạy từ điểm đầu đến điểm cuối, giữa đường đi ngang qua một khu vui chơi lớn, có thể nghe thấy tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hang-nam-binh-an-vo-cung-son-sac/5242060/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.