"Cái đó... em đi bên kia nhé, bên đó đông người hơn một chút." Chương Tĩnh ngại ngùng, không tiện nghe tiếp, liền chạy lúp xúp đi mất.
"Còn cười nữa, cười cái gì mà cười," Hạ Minh Thâm vừa mất mặt một trận, tức đến không chịu nổi, bèn trút giận lên Nhạc Khuynh —— kẻ đầu sỏ gây chuyện —— gầm lên, "Không được cười nữa!"
"Tôi không cười, cậu ăn đi." Nhạc Khuynh đưa hộp bánh bao nhân sữa trứng qua.
Bánh bao vừa mới hấp xong, còn nóng hổi, toả ra hương sữa ngọt thơm khiến người ta ngây ngất, mặt trong túi nilon phủ một lớp hơi nước mỏng. Hạ Minh Thâm kẹp xấp tờ rơi vào nách, nhưng ngón tay trong bộ đồ thú bông quá vụng về, không thể tạo dáng "hoa lan chỉ" thanh tú, nên cứ cầm bánh bao mà chẳng biết làm sao.
Nhạc Khuynh nói: "Cậu cởi bộ đồ thú ra rồi ăn."
"Không được đâu, bị phát hiện là bị trừ lương đó." Đôi mắt của Hạ Minh Thâm lộ ra từ khuôn mặt cười láu cá của cáo Nick, cậu nhìn về phía quầy lễ tân của cửa hàng đồ chơi, ánh mắt đầy tiếc nuối, "Hay là tôi phát hết chỗ tờ rơi rồi ăn, còn có bốn mươi phút nữa là xong ca rồi."
Nhạc Khuynh lắc đầu tỏ vẻ không tán đồng, lấy bánh bao từ tay cậu ra.
"Ơ, cậu muốn ăn à?" Hạ Minh Thâm lộ rõ vẻ tiếc nuối trong giọng nói, còn phải cố làm ra vẻ hào phóng: "Cậu làm thí nghiệm vất vả hơn, cậu ăn đi."
Nhạc Khuynh từ tốn đeo găng tay nilon, trước mặt Hạ Minh Thâm, từ tốn lấy ra một chiếc bánh bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hang-nam-binh-an-vo-cung-son-sac/5242056/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.