Hạ Minh Thâm chạy đến chỗ gặp nam sinh kia, quả nhiên nhìn thấy bọn buôn chó đang dây dưa không dứt.
Cũng không trách bọn chúng nhận nhầm người —— Hạ Minh Thâm và nam sinh đó đều mặc áo khoác đen, đội mũ lưỡi trai, chiều cao vóc dáng tương tự, nhìn sơ qua, người không quen thực sự rất khó phân biệt.
Bọn buôn chó đuổi tới, đẩy vai nam sinh kia, đe dọa: "Thằng ranh, con chó đâu? Mày giấu nó ở đâu rồi hả!"
Theo kinh nghiệm của chúng, bọn nhóc tuổi này chỉ giỏi ra vẻ hù dọa, người thì cao lên rồi, nhưng gan lại bé, dọa phát là sợ tè ra quần.
Nam sinh cúp điện thoại, liếc bọn buôn chó một cái, rồi nói một câu.
Cậu ta quay lưng về phía Hạ Minh Thâm nên không rõ ánh mắt ra sao, nhưng nhìn phản ứng tức đến sùi bọt mép của tên buôn chó, có vẻ không hề dễ bắt nạt như chúng nghĩ.
Hạ Minh Thâm tăng tốc bước chân, lặng lẽ nấp sau một thùng rác —— lần này, cậu nghe rất rõ nam sinh kia nói: "Đồ thần kinh."
"Muốn ăn đòn hả!" Tên buôn chó không ngờ lại bị chọc tức ngược, gân xanh nổi lên đầy trán.
"Tôi không có thời gian chơi với các người," Nam sinh đeo ba lô lại lên vai, chán nản nói, "Có bệnh thì đi chữa, đừng để cắn người rồi người ta còn phải tiêm phòng dại."
"Đừng lắm lời, đánh nó cho tao!" Tên bị Béo Hoa đá một cú vừa lết tới, tay ôm thắt lưng r*n r*, "Đại ca, đánh nó!"
Hạ Minh Thâm tranh thủ thời cơ, từ sau thùng rác nhảy ra, tháo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hang-nam-binh-an-vo-cung-son-sac/5242051/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.