Lâm Hàn kéo hành lý về lại nhà hắn và Trình Hạo cùng thuê, vừa đi vừa nghĩ đến Diệp Tu Thác, đứng trước cánh cửa quen thuộc, tuy rằng là "Về nhà" , nhưng nhất thời một chút cảm giác thân thiết cũng không có.
Trình Hạo mở cửa trên mặt có chút kinh ngạc, Lâm Hàn mắt sưng đỏ, cũng không biết phải giải thích sự tình hôm nay làm sao: "Trình Hạo, ta, ta, phòng bên kia chủ nhà không chịu cho ta thuê nữa , cho nên muốn dọn về."
Trình Hạo lộ ra nụ cười trắng lóa: "Ngươi a, lấy cớ làm gì, muốn về thì cứ về thôi, không cần ngượng ngùng."
Lâm Hàn quẫn bách cúi đầu. Ngay cả Trình Hạo cũng thấy hắn mê luyến không thể rời, chính hắn làm sao lại có lý do gì để hoài nghi đây?
Lâm Hàn quyết định tiếp tục chuyên tâm "thầm yêu" Trình Hạo, đã "thầm yêu" nhiều năm như vậy, thói quen , thao tác rất nhanh trở lại. Mỗi ngày giặt quần áo cho Trình Hạo, nấu cơm, dọn dẹp phòng, bận thì giúp đỡ hắn, nhàn thì giúp hắn tiêu khiển, ngày qua ngày thật sự bận rộn.
Đề nghị "Kết giao một tháng", Trình Hạo không hề nhắc lại, bất quá lại dùng ánh mắt mờ ám như có như không ám chỉ. Trình Hạo là đang nhử hắn, làm cho hắn muốn ăn nhưng lại ăn không được, chỉ có thể đảo qua đảo lại mồi câu nhưng không xơ được múi nào.
Lâm Hàn tuy rằng nhát gan, nhưng tuyệt đối không phải người chịu uất ức không dám nói, rốt cục có một ngày mở miệng hỏi Trình Hạo: "Xin hỏi, trước kia ngươi có nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hang-khong-ban/62081/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.