"Eugene đáng thương." Cách Đới hiểu rất rõ sau khi tỉnh lại biết được bản thân biến thành người máy sai vặt, Eugene sẽ sụp đổ như thế nào, cho nên gã vô cùng đồng tình rơi một giọt nước mắt.
Nhưng mà, Cách Đới khẽ chập môi một cái, tự nhiên cảm thấy hơi khát nước, cũng rất tự nhiên ra lệnh: "Eugene, rót nước."
Trấn Tinh nâng ly lên, cười nói: "Đều đã đến đông đủ rồi, cụng ly một cái đi."
Lăng Bất Thần: "... Khinh tôi chưa thể uống rượu à."
Seattle: "Khinh tôi chưa thể uống rượu à."
Thành Chiêu nghẹn nửa ngày phun một chữ: "Khinh."
Những người khác nâng ly lên, còn chưa kịp cụng.
Đoàn Vu Thần dường như nghĩ đến chuyện gì đó, dò hỏi: "Còn thiếu một người, kiếm Lưu Ngân - Vạn Nhân Trảm đâu?"
Ly Trạm giơ tay chỉ ra phía xa: "Đang bị sét đánh ở bên kia."
Vẻ mặt anh đầy vui sướng khi người khác gặp họa.
Mọi người: "..."
Hòa Ngọc giải thích: "Anh ta cũng đã sắp thức tỉnh hoàn toàn rồi, bị sét đánh nhiều thêm một chút có thể hỗ trợ quá trình hồi phục. Tiếng sét đánh có hơi ồn nên tôi để anh ta ở bên kia núi."
Lăng Bất Thần đồng tình mà bồi thêm một câu: "Còn bày trận thu lôi cho cậu ta, đánh tới mất mắt nổ đôm đốp luôn."
Vừa dứt lời, một giọng nói quen thuộc điên cuồng, thô thiển từ bên kia núi truyền đến, gần như vang vọng toàn bộ núi tuyết Ô Lộ:
"Ha ha ha ha ha ha! Vạn Nhân Trảm ông đây trở về rồi đây!!"
"— Không, bây giờ tao là Lưu Ngân!!!"
Cùng với âm thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220842/chuong-1617.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.