Lúc này, sau lưng vang lên một giọng nói quen thuộc: "Vẫn nên nhân lúc này anh ta không biết nói, tranh thủ trêu chọc một chút đi, chờ anh ta biết nói rồi, có thể phiền chết anh."
Mọi người ngẩng đầu nhìn lại, Quỳnh mang vẻ mặt sụp đổ đi tới.
Không đợi bọn họ hỏi, đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc khác vang lên: "Ý gì đây? Cô đang chê tôi phiền phức sao? Đồ yếu ớt."
Quỳnh nạt: "Cô câm miệng đi, ngay cả cơ thể cũng không có, còn ầm ĩ cái gì?"
Seattle: "Tôi ầm ĩ khi nào? Cơ thể hiện tại của tôi chính là Quỳnh Hoa, tôi điều khiển cơ thể tôi lấy một chút đồ, cô cứ lải nhải cái gì?"
Quỳnh: "Là do tôi lải nhải à? Nhìn lại mình coi có giống con người không hả!? Cô làm vậy mà là lấy chút đồ sao? Tôi không hiểu, ngay cả cơ thể cô cũng không có, mà chôm nhiều camera về như vậy làm gì? Chụp ngón tay của tôi sao?"
Seattle: "Tôi muốn chụp ảnh đăng lên mạng xã hội, hơn nữa, đã nói đó là cơ thể của tôi!!"
Mặt Quỳnh không chút biểu cảm, nhưng trên mặt lại viết một câu: "Hôm nay cũng là một ngày muốn chặt ngón tay."
Hòa Ngọc không nhịn được mà nở nụ cười.
Dù quan hệ của hai người rất tốt, nhưng thật sự không hợp nhau a. Bây giờ ở trong cùng một cơ thể, nháo nhào ầm ĩ, gà bay chó sủa.
Động thái của Quỳnh mỗi ngày đều lặp lại: — muốn chặt ngón tay, ai cần ngón tay làm gì, hôm nay cũng muốn chặt ngón tay...
Ầm ĩ như vậy, Hòa Ngọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220840/chuong-1615.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.