Nguyên Trạch: [Mẹ nó cái này mà cũng bịa ra được!]
Cách Đới: [Lố quá rồi!]
Hòa Ngọc: "... Thật à?"
Đoàn Vu Thần nặng nề gật đầu: "Đúng vậy, em còn từng đến tận phủ đệ để tìm thầy. Khi đó, em thích nhất là nhìn ngắm khi thầy rèn đúc, mà thứ thầy rèn được, cũng đều để mua đồ cho em."
Trảm Đặc: [... Tôi phục rồi.]
Vị thứ ba tham gia thử thách là Cách Đới.
Cách Đới vừa lên đã nói: "Sao rồi? Hòa Ngọc, em đã loại được Trấn Tinh và Đoàn Vu Thần chưa? Chắc là em không thích bọn họ nhỉ?"
Hòa Ngọc nhìn gã, ánh mắt thâm thúy.
Cách Đới ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc: "Anh sẽ không lừa gạt em."
"Vì sao?" Hòa Ngọc hỏi lại.
Cách Đới nghiêm túc: "Bởi vì anh mới là người yêu của em."
Hòa Ngọc: "?"
Trên khuôn mặt máy móc của Cách Đới mang vẻ mặt thâm tình và bi thương: "Em đã quên những năm tháng chúng ta đã trải qua rồi sao? Anh từng là người máy bạn đời do em chế tạo ra, anh vốn vô tâm vô tình, chính em đã gieo trái tim cho anh, trao cho anh tình yêu."
Ly Trạm: "..."
Đoàn Vu Thần: [Má nó, thật sự không nghe nổi nữa rồi.]
Đàn Bất Thần: [Như vậy thật sự quá mất mặt.]
Quỳnh nhặt chiếc cằm rớt xuống lên, vẻ mặt hoảng sợ.
Sau là < Sư phụ bá đạo yêu tôi>, lại có à?
— Bảng xếp hạng tác giả mạng tiêu biểu của Trái Đất kỳ tiếp theo, chắc chắn phải có tên của mấy tên này!
Cách Đới: "Em đã cứu vớt vận mệnh của người máy bọn anh, nếu không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220827/chuong-1602.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.