Bạn còn 1 lượt đọc trên websiteTìm hiểu thêm
Chị Triệu sửng sốt. Ngay sau đó, cô ấy vô cùng lo lắng.
Là một người đại diện có thâm niên, lăn trộn trong giới giải trí bao lâu nay, cô ấy thực sự đã nhìn qua rất nhiều nghệ sĩ, đương nhiên cũng đã quen với việc nhìn thấy cảnh những nghệ sĩ thường xuyên xuất hiện những vấn đề tâm lý.
"Ngọc Ngọc, hay là em nghỉ ngơi một chút đi? Nếu không muốn nghỉ ngơi thì giờ nhận thêm mấy chương trình nữa, ở đây có một cái cũng rất triển vọng." Chị Triệu bắt đầu lảm nhảm, lải nhải, cằn nhằn.
Tiếng lải nhải ở trong xe dần dần đi xa.
Bỗng nhiên một bóng người xuất hiện phía trước xe, người đó đạp lên một cây trường côn, xuất hiện trước đầu xe với tốc độ cực nhanh. Chiếc xe lập tức phanh gấp, chị Triệu đang ngồi bên trong hét lên một tiếng.
"A!"
Hòa Ngọc nhíu mày.
Trảm Đặc cười như một tên ngốc, trực tiếp đẩy cửa xe ra, nhếch miệng: "Ha ha ha, Ngọc Ngọc, tôi tìm được cậu đầu tiên, quả nhiên bọn họ không nhanh bằng tôi."
Hòa Ngọc kéo kính xe xuống, mặt không có biểu tình gì mà nhìn anh ta: "Anh là ai?"
Trảm Đặc kinh ngạc: "Cậu không cảm thấy sợ hãi sao?"
Thế giới này không có năng lượng, không có trang bị. Đột nhiên nhìn thấy anh ta lơ lửng giữ không trung như vậy, chẳng lẽ Hòa Ngọc không cảm thấy anh ta rất giống ma sao, sao lại không sợ hãi chút nào vậy?
Hòa Ngọc nâng tay đẩy kính: "Sợ hãi thì có ích gì sao, với lại tôi có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220123/chuong-1596.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.