Bọn họ không đột ngột biến mất rồi xuất hiện trước mặt người khác như vừa nãy nữa, mà mượn đặc tính của Lăng Bất Thần để bí mật tới gần.
Trong quá trình bọn họ tìm kiếm Hoà Ngọc, sắc trời đã tối dần, ngọn đèn ở ngã tư đường đã sáng rực rỡ, một nhóm người cả trai lẫn gái đều ăn mặc gọn gàng, đẹp đẽ đi trên đường. Nhưng giờ phút này, tất cả bọn họ đều dừng lại, che miệng, căng thẳng nhìn vào màn hình lớn.
Có vài người nhìn theo ánh mắt của bọn họ, trên màn hình điện tử lớn ở quảng trường, một người đàn ông dùng một loại ngôn ngữ kỳ lạ tuyên bố điều gì đó.
"Chúng tôi xin trao tặng Hòa Ngọc danh hiệu tượng danh vọng dành cho diễn viên xuất sắc nhất mọi thời đại."
"Các tác phẩm của cậu ấy, tất cả sẽ được ghi vào sử sách, sự thành công của cậu ấy, câu chuyện của cậu sẽ mãi được ghi nhớ."
Ở ngã tư đường, đã có vài người không kiềm chế được mà phấn khích la hét.
Trên màn hình lớn, trong khi người chủ trì đang xúc động phát biểu, thì từng đoạn phim được biên tập lại xuất hiện, bọn họ nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, nhưng lại không giống với Hòa Ngọc mà bọn họ từng tiếp xúc.
Cậu từng đóng vai ăn xin bẩn thỉu, đóng vai đại soái oai phong một cõi, cũng đóng qua vai triều thần quyền khuynh triều dã, còn từng là giới thượng lưu ở thành phố, hay người đàn ông hèn nhát. Cứ một đoạn xẹt qua, đều để bọn họ nhìn thấy hết Hòa Ngọc này đến Hòa Ngọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220121/chuong-1594.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.