Ly Trạm vươn tay, nghiêng đầu, khuôn mặt tuấn tú, đẹp trai kia mang theo ý cười: "Chuyện mà em đồng ý với anh, có muốn tiếp tục hay không?"
Hòa Ngọc cạn lời: "Không tiếp tục nữa sao?"
Ly Trạm cười thành tiếng, lồng ngực rung rung: "Cái đó không giống nhau."
Anh vươn tay ra, muốn đưa Hòa Ngọc lên trên cây.
Nhưng mà, lúc này Nguyên Trạch vừa nhận được tin tức lập tức vội vàng chạy đến, giọng nói kích động: "Hòa Thần, Trạm Thần!"
Ly Trạm: "..." Mặt anh tối sầm lại.
Hòa Ngọc chỉnh lại quần áo, nhìn về phía Nguyên Trạch: "Sao anh lại tới đây?"
Nguyên Trạch ngẩn người, nhìn Hòa Ngọc và Ly Trạm một cách kỹ càng, cứ cảm thấy hai người họ đều có phần không bình thường...
Người chưa từng nói chuyện yêu đương như gã bỗng nhiên lắc đầu: "Các cậu tới Hành tinh thông thường, sao tôi có thể không tới tiếp đón được? Chẳng qua bọn họ muốn chào đón một cách long trọng nhưng bị tôi từ chối rồi, không để cho người ngoài tới làm phiền các cậu."
Ly Trạm mặt không chút cảm xúc, anh rất muốn nói...
— Cậu cũng là người ngoài, cũng đừng đến làm phiền chúng tôi.
Hòa Ngọc gật đầu: "Rất tốt, thu xếp rất ổn thỏa."
Thấy hai người họ vẫn đang tiếp tục nói chuyện, Ly Trạm đi thẳng vào chủ đề: "Trạch Nguyên, trả tiền đi."
"... Là Nguyên Trạch." Nguyên Trạch lặng lẽ sửa đúng.
Ly Trạm: "Cái này không quan trọng, tiền đâu?"
Nguyên Trạch: "..."
Cái này rất quan trọng được không!
Hơn nữa, anh còn sốt ruột thu nợ hơn cả Hòa Ngọc là sao vậy?
Cũng may, Nguyên Trạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220112/chuong-1585.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.