Ngày đầu tiên ở hành tinh Vũ Khí.
Ly Trạm: "Có phải Trạch Nguyên gì đó vẫn còn nợ chưa thu đúng không?"
Hòa Ngọc: "Anh ta tên là Nguyên Trạch."
Ly Trạm chớp chớp mắt: "Không quan trọng, chúng ta có phải nên đi thu nợ tiếp rồi không?"
Đoàn Vu Thần đi ngang qua: "..."
— Xì, đây rõ ràng là muốn bắt cóc Hòa Ngọc vào thế giới của riêng hai người mà.
Ngày thứ hai ở hành tinh Vũ Khí.
Ly Trạm: "Mùa này chắc là táo chín rồi, bây giờ là thời điểm ngon nhất đó."
Hòa Ngọc: "Vậy nên...?"
Ly Trạm nghiêng người, dồn Hòa Ngọc vào tường: "Vậy nên, chúng ta đến Hành tinh của anh ăn táo chứ?"
Trảm Đặc đi ngang qua: "..."
— Xì, trong đầu Trạm Thần hình như lúc nào cũng chỉ có chuyện yêu đương?
Ngày thứ năm ở hành tinh Vũ Khí.
Ly Trạm: "Thật sự không đi Hành tinh của anh ăn táo sao? Cũng không biết cây táo kia còn sống hay không."
Hòa Ngọc nghiêng đầu: "Sắp hai trăm năm rồi nhỉ?"
Ly Trạm thở dài: "Đúng vậy, hy vọng nó vẫn còn sống."
Lăng Bất Thần đi ngang qua: "..."
— Bọn họ đang làm công kiếm tiền, Ly Trạm vậy mà lại muốn nhân cơ hội bắt cóc Hòa Ngọc à?
Ngày thứ bảy ở hành tinh Vũ Khí.
Ly Trạm tiếp tục hỏi: "Đã dạy những điều cần dạy hết cho Đoàn Vu Thần rồi, chúng ta thực sự không đi đến hành tinh của Nguyên cái gì đó sao?"
Hòa Ngọc: "Để sau hẵng nói."
Ly Trạm thở dài thật dài: "Haizzz, lúc nào mới có thể trải qua thế giới hai người đây."
Kiếm Lưu Ngân đi ngang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220110/chuong-1583.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.