Cô ta dừng tay lại, không thể tin được cất cao giọng: "Anh nói gì cơ? Ăn cái gì?!"
Hòa Ngọc gật đầu.
Quỳnh nuốt nước bọt, hơi khiếp sợ: "Anh biết đống trái cây đó bao nhiêu tiền không? Anh lại không nhận đồ tặng, nếu mua theo giá cả thông thường, tiền nợ của tôi sẽ bớt đi hơn một nửa lận đó!"
Hòa Ngọc kinh ngạc: "Vẫn chưa tiêu hết sao?" Cậu nhìn Quỳnh, gọng kính không viền nằm trên sống mũi, mỉm cười nói: "Vậy lại mua thêm một ít nữa đi."
Quỳnh: "... Anh tiêu hết tiền rồi thì phải làm sao?"
Hòa Ngọc lại rất bình tĩnh: "Tiêu không hết được. Vẫn còn nợ của Trấn Tinh, Nguyên Trạch, Trảm Đặc, Đoàn Vu Thần chưa thu. Chỉ cần để lại Đoàn Vu Thần thì cũng đủ dùng rồi." Cậu nghĩ một chút, có lẽ ở hành tinh Vũ Khí sẽ không cần phải mua cả. Có thể tiết kiệm được tiền nợ của Đoàn Vu Thần.
Quỳnh lại nuốt nước bọt: "Rốt cuộc anh ta nợ anh bao nhiêu?" Cô ta cảm thấy khoản nợ của mình cũng đủ đáng sợ.
Ban đầu khi Hòa Ngọc báo số nợ của cô ta, cô ta đã vô cùng chấn động, không thể tin mình lại nợ nhiều như vậy, ngay lập tức đào rỗng tất cả của cải tích góp từ trước đến giờ, còn đi vay thêm chút tiền... Nhưng Hòa Ngọc tiêu tiền đúng là không chút nương tay, rốt cuộc ai cho cậu dũng khí như vậy?
Hòa Ngọc nói ra một con số. Quỳnh hít một một ngụm khí lạnh.
Trời ạ, thì ra Đoàn Vu Thần đã cho Hòa Ngọc dũng khí!
Chuyến đi đến Khu Bốn đến đây là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220092/chuong-1565.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.