Quỳnh nước mắt lưng tròng, ngón út màu tím nhạt khẽ giật giật: "Seattle có thể khôi phục không?"
Quỳnh hít một hơi sâu: "Đi lối này, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện, tiện thể tôi giới thiệu một vài nét về hành tinh Sinh Vật cho mọi người, ngắm nhìn phong cảnh nơi đây." Cô ta xua tay, tất cả những người đang vây quanh họ lập tức dãn ra, tạo thành một lối đi để họ rời đi.
Hòa Ngọc cũng đang đánh giá người của hành tinh Sinh Vật.
Nhìn qua, họ không khác người của những hành tinh khác là mấy, nhưng nhìn kỹ lại thì cũng không hoàn toàn giống. Ví dụ, họ đặc biệt yêu thích thực vật màu xanh lục. Thậm chí một vài loại thực vật còn được họ mang theo trên người, cẩn thận chăm sóc. So với người của các hành tinh khác, người của Khu Bốn trông có vẻ bình ổn hơn nhiều, thậm chí có chút — sợ xã hội.
Đúng vậy, người của hành tinh Sinh Vật có chút sợ xã hội.
Hòa Ngọc nhìn Quỳnh luôn đội mũ, rồi lại nhớ đến Seattle tỏa sáng rực rỡ.
Hai người này... không liên quan gì đến người sợ xã hội đi.
Cậu đảo mắt nhìn người của hành tinh Sinh Vật, họ lập tức xấu hổ cúi đầu, sau đó lại lập tức ngước đôi mắt long lanh cuồng nhiệt nhìn cậu, nhưng rồi lại dời đi, không dám đối diện với ánh mắt của cậu, điển hình của người sợ xã hội.
Khóe miệng của Hòa Ngọc cong cong, mỉm cười lắc đầu.
Quỳnh dẫn bọn họ ngồi trên chiếc xe bay ngắm cảnh, lúc này mới vươn ra ngón tay, nhẹ nhàng nói:
"Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220090/chuong-1563.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.