Hòa Ngọc gật đầu coi như là chào hỏi, sau đó cậu tùy tiện lướt qua các trụ máy móc, chính thức đặt chân vào lãnh thổ hành tinh Cơ Giới.
Những vết tích do đại chiến tàn phá vẫn còn đó, nhưng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, các khu vực quan trọng cũng đã được sửa chữa. Phần còn lại sẽ được phục hồi dần dần trong tương lai.
Đây chính là đặc trưng của hành tinh Cơ Giới. Nếu là một hành tinh khác trong tình trạng tương tựa, việc phục hồi dù chỉ là một bộ phận cơ sở vật chất trung tâm cũng sẽ cực kỳ khó khăn.
Hệ sinh thái ở hành tinh Cơ Giới không cần cân bằng, cũng không có nhiều thảm thực vật quan trọng.
Nơi đây tràn đầy cảm giác khoa học kỹ thuật và hiện đại; những gì bị phá hủy chỉ cần xây dựng lại mà thôi.
Hòa Ngọc không nhìn thấy hành tinh Cơ Giới trước đại chiến, nhưng hiện tại, cậu thấy tình trạng hành tinh này cũng không quá tồi tệ. Cả hành tinh là một màu trắng xám tượng trưng cho khoa học kỹ thuật. Mặt đất phản quang, cung cấp năng lượng cho tất cả các phương tiện và cơ sở xung quanh.
Trong tầm nhìn, gần như tất cả các ngành dịch vụ ở đây không do con người làm mà là máy móc. Ngoại trừ ngoại hình, những máy móc đó đều rất giống con người. Chúng linh hoạt, đôi mắt cũng rất sống động. Thấy có người đến, tất cả đều nhìn qua, trong mắt mang theo sự tò mò và đánh giá.
Tại sao lại nói "không có tiền đừng đến hành tinh Cơ Giới"?
Chính vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220081/chuong-1554.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.