Trịnh Khắc không thể hiểu nổi, tiêu tiền kiểu gì mà ba nghìn vạn cũng không đủ dùng?
Ba ngày sau, ông ta đã có câu trả lời.
Trịnh Khắc trợn mắt há mồm nhìn chiếc phi thuyền mới tinh của Hòa Ngọc.
Chiếc phi thuyền này đúng là rất đẹp, nhưng vô cùng đắt đỏ.
Thân thuyền dùng loại vật liệu cứng nhất vũ trụ.
— Ai lại chịu dùng thứ vật liệu này để làm phi thuyền chứ?
Chẳng phải người ta chỉ dùng nó để rèn vào vũ khí của chính mình sao?!
Trịnh Khắc đau lòng: "Quá lãng phí rồi!"
Hòa Ngọc rất bình tĩnh: "Không lãng phí đâu, vật liệu này có thể chống sấm sét."
Trịnh Khắc: "?" Ông ta không hiểu: "Tại sao phải dùng vật liệu chống sấm sét?"
Hòa Ngọc nhìn thanh kiếm Lưu Ngân: "Tên này vẫn luôn không có phản ứng gì, cũng không có manh mối thức tỉnh. Tôi đang định dùng thiên lôi rèn thử xem." Nói xong, cậu cắm thanh kiếm l*n đ*nh phi thuyền.
Trịnh Khắc: "..."
Ông ta nhìn kiếm Lưu Ngân, thầm nghĩ, nếu bị sét đánh, vậy vật liệu phi thuyền phải tốt, nếu không rất dễ bị xẻ đôi. Đến lúc đó nếu bọn họ đang bay giữa tinh vực thì phải làm sao?
Trịnh Khắc lại nhìn vào sợi chỉ dùng làm rèm cửa trong phi thuyền.
Đây cũng là vật liệu mới nhất của Trái Đất, cùng loại với tơ lụa, được chế tạo từ tơ của tằm biến dị sau khi truyền năng lượng vào. Sản lượng rất ít, giá cả lại cực kỳ đắt. Đợt sản xuất thứ hai đã bị Hòa Ngọc bao trọn.
Trịnh Khắc: "Sợi chỉ này dùng để làm rèm cửa sao?"
Hòa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220078/chuong-1551.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.