Hòa Ngọc mỉm cười. Ly Trạm thấy cậu cười, tâm trạng cũng trở nên rất tốt.
Cuộc sống nhàn nhã bên Hòa Ngọc như bây giờ là điều mà anh nằm mơ cũng không nghĩ tới.
Mỗi ngày, mỗi phút, mỗi giây, anh đều vô cùng quý trọng.
Bạc Kinh Sơn cũng mỉm cười: "Thật yên bình, tình hình Trái Đất hiện tại đã là quá tốt rồi."
Đàn Bất Thần tiếp lời: "Sau này sẽ càng ngày càng tốt hơn nữa."
So với người Liên Bang vốn đã quen với hệ thống năng lực chiến đấu, người Trái Đất giống như những đứa trẻ mới sinh. Khả năng tiếp thu cái mới của họ rất cao, hơn nữa còn chịu ảnh hưởng của đủ mọi loại thuyết tu tiên nên thích ứng rất tốt. Hiện tại, Trái Đất vẫn còn thua kém các hành tinh khác một khoảng lớn, nhưng khoảng cách này sẽ nhanh chóng được rút ngắn với tốc độ đáng kinh ngạc.
Sẽ có một ngày, họ sẽ đuổi kịp, thậm chí vượt xa các hành tinh khác.
Đúng lúc này, trí não của Hòa Ngọc vang lên tiếng "Tích tích tích!". Có người gọi đến.
Hòa Ngọc liếc nhìn, rồi mở ra. Trước mắt cậu xuất hiện bóng dáng của Trấn Tinh, trông gã như đang đứng ngay trước mặt bọn họ, rất chân thực. Trấn Tinh liếc mắt một cái đã nhìn thấy Hòa Ngọc, và chỉ nhìn Hòa Ngọc, khuôn mặt mang theo ý cười: "Khi nào cậu đến khu ba? Nếu cậu còn không đến, tôi sẽ tự mình đi Trái Đất đấy."
Hòa Ngọc đáp: "Mấy ngày nữa sẽ đến." Cậu vẫn chưa thu được tiền nợ của Bạc Kinh Sơn nên tạm thời sẽ chưa đi.
Trấn Tinh có vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220076/chuong-1549.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.