Nhát cuối cùng được Dao Khuyết Nguyệt của Bạc Kinh chém ra, người và dao hợp nhất, đưa tất cả năng lượng lên người Đoàn Vu Thần.
Giờ khắc này, anh ta chỉ có một suy nghĩ.
Nhiệm vụ hoàn thành, Trái Đất đã thu hoạch được tốt hơn so với dự đoán.
— Đồng thời, thứ anh ta cũng thu hoạch được cũng vượt mức tưởng tượng.
Đoàn Vu Thần vung cây búa về phía trước, phía trước anh ta là Quỳnh.
Anh ta suy nghĩ rất nhiều, anh ta nghĩ tới các đồng đội, nghĩ tới Vạn Nhân Trảm, nghĩ đến từng cảnh tượng đã qua.
— Được quen biết mọi người, thật tốt quá.
Ồ, anh ta lại nghĩ tới những món nợ chồng chất của mình, haizz.
Sợi tơ của Quỳnh tung bay, điều động năng lượng, phía trước cô ta là Trấn Tinh.
Trong nháy mắt kia, cô ta chỉ nhìn về phía ngón út đang ánh lên màu tím nhạt, không tiếng động mở miệng:
— Seattle, cô thấy được không?
Khối Rubik của Trấn Tinh điên cuồng xoay tròn, trong đầu gã chỉ có sáu chữ...
— Cuộc đời này không còn gì hối tiếc.
Năng lượng hội tụ khổng lồ tiến đến, một mình Ly Trạm huy động năng lượng tương đương với bảy người phía sau, hợp hai làm một, trực tiếp dịu dàng đưa lên trên người Hòa Ngọc ở phía trước.
Ánh mắt anh dịu dàng, bắt đầu chờ mong ngày mai.
Hơn một năm nay không thể ở bên Hòa Ngọc, mỗi lần gặp mặt đều là đối mặt với máu tươi, gặp nhau vì tính mạng và sự trả giá.
Nhưng như vậy thì sao?
— Hòa Ngọc đã đồng ý với anh, gặp thì sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220065/chuong-1538.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.