Cặp kính không viền của Hòa Ngọc đặt trên mũi, khóe miệng nở một nụ cười, lưng thẳng tắp, cậu mãi mãi như một cây tre gầy guộc nhưng thẳng tắp, giữa đất trời.
Trong , mọi thứ đều tiến về phía trước theo quỹ đạo của số phận.
Cậu chính là ngoại lệ duy nhất.
Và cách thoát khỏi điều này cũng rất đơn giản...
Hòa Ngọc giơ tay lên, rút kiếm Lưu Ngân đâm vào ngực mình, nhưng vẻ mặt rất bình tĩnh, trên mặt miệng vẫn nở nụ cười và đôi mắt dưới cặp kính không viền lấp lánh như vì sao.
"Rắc..."
Một tiếng giòn vang, như có thứ gì vỡ nát, luồng sáng trắng chói mắt lại xuất hiện.
Cậu trở về, cũng là kết thúc của phó bản.
Xung quanh, Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Bạc Kinh Sơn, Đoàn Vu Thần, Quỳnh, Nguyên Trạch, Trảm Đặc, và Cách Đới, không thiếu một ai, tất cả đều có mặt, không ai trong số họ biến mất.
Khóe miệng Hòa Ngọc khẽ nhếch lên.
Xem ra, đồng đội của cậu dường như đã đưa ra lựa chọn giống như cậu.
Đoàn Vu Thần khẽ thì thầm: "Tôi còn tưởng mọi người sẽ không quay lại nữa."
Trảm Đặc vung gậy một cách tuỳ ý, khẽ cười nhạo một tiếng: "Cậu cũng đã trở về, lẽ nào chúng tôi lại không trở về sao?"
Đoàn Vu Thần trừng mắt: "Tôi chọn quay lại thì có gì lạ sao?"
Tại sao lại chỉ nhắm vào anh ta?
Gì chứ? Rốt cuộc là có ý gì?
Chẳng phải là năm đó chỉ là không nhận đơn của anh thôi sao? Sao chỉ nhắm vào mỗi mình tôi như thế!?
Đoàn Vu Thần không phục, anh ta nghĩ rằng mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220017/chuong-1490.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.