Thời gian trôi qua từng giây từng phút, bọn họ không biết đã trôi qua bao lâu. Bọn Trấn Tinh không chống đỡ được thì nhóm của Quỳnh đi lên thay thế, rồi bọn họ lại thay cho nhóm Quỳnh xuống.
Lửa càng lúc càng lớn, ngay từ đầu Hòa Ngọc còn có thể r*n r*, sau đó thì không còn phát ra một chút âm thanh nào.
Ngọn lửa lớn đã hoàn toàn bao phủ cậu.
"Ầm..."
Có cái gì đó đang rung chuyển, ngọn lửa vẫn hấp thụ toàn bộ năng lượng Đoàn Vu Thần truyền vào. Anh ta mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn về phía trước, lửa lớn vẫn bao phủ bóng dáng Hòa Ngọc, mà ở phía trên cậu ta, xương sống và đoản kiếm đang hợp nhất!
"Đùng!"
Dường như cảm giác được tiếng sấm trên bầu trời càng thêm vang dội, từng tia chớp bổ về hướng trường kiếm màu trắng bạc đang hợp nhất kia, mỗi một lần, đều mang theo sự rống giận và phẫn nộ, giống như muốn xé nát trường kiếm!
"Đùng đùng..."
Cơn chấn động càng lúc càng thêm kịch liệt, trường kiếm phảng phất như đang ngoan cường chống cự, từng đợt thiên lôi nổ vang. Phía dưới là ngọn lửa cuồng nộ thiêu đốt, phía trên là bầu trời há miệng to như cái bát tung ra từng trận sấm sét to lớn, đánh thẳng về phía mũi kiếm.
Kiếm bắt đầu rung chuyển, giãy dụa, đồng tử Đoàn Vu Thần co rụt lại, ánh mắt hoảng sợ.
Sắp thất bại rồi!
Hình dạng của trường kiếm còn chưa rèn xong đã sắp bị thiên lôi đánh tan.
Đang lúc Đoàn Vu Thần tuyệt vọng sắp sụp đổ, trường kiếm mơ hồ toát ra một luồng ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219529/chuong-1433.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.