Vạn Nhân Trảm mỉm cười, đôi mắt màu xám bạc của gã tràn ngập ý cười đầy thoả mãn.
Đôi mắt của gã vẫn không thể nhìn thấy gì, nhưng trong mắt gã dường như hiện rõ hình bóng của Hòa Ngọc, mặt mày như họa, một Hòa Ngọc xinh đẹp vô cùng cao quý, gã nói:
"Tao cảm thấy cái tên này rất hay."
Gã sắp chết, thối rữa thành một vũng máu, chết một cách đau đớn.
Nhưng gã không muốn mình sẽ chết nhanh như vậy, cho dù chỉ là trong một khoảnh khắc, gã vẫn muốn nghe thêm một chút âm thanh của Hòa Ngọc.
Bởi vì từ nay về sau, gã không bao giờ nghe thấy được nữa.
Trước đây gã không cảm thấy tính tình của mình có gì không ổn, đến khi gặp được người mình yêu quý mới thấy có chút ân hận.
Vạn Nhân Trảm khó khăn lắm mới buông được cánh tay phải đang nắm lấy ống tay áo của Hòa Ngọc ra, gã chậm rãi duỗi tay về phía mình, sau đó từng đốt ngón tay dùng sức rút xương sống của mình ra và đưa nó cho Hòa Ngọc.
Tặng nó cho cậu để cậu rèn thành vũ khí.
Cũng như để cho gã được mãi mãi ở bên cạnh cậu.
Vào giờ phút này, gã hoàn toàn không thể nói nên lời. Thực ra, ngay lúc mà gã rút xương sống của mình ra, tất cả bọn họ đều đã nghe được một âm thanh thông báo quen thuộc.
[Vạn Nhân Trảm số 324 thuộc hành tinh Chiến Đấu bị loại! Số người còn lại của phó bản này là 10/50.]
Vạn Nhân Trảm bị loại.
Khi còn nhỏ, nhà họ Trình muốn gã chém giết, cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219524/chuong-1428.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.