Eugene đeo mặt nạ quay người lại, mắt nhắm hờ. Khoảnh khắc đó, dường như gã bị sự bi thương bủa vây, cả người như rơi xuống vực sâu lạnh lẽo, thế giới biến thành một mảng tăm tối.
Cảnh tượng Hòa Ngọc tươi cười hiện lên trong đầu gã.
Lần đầu gặp mặt trong vòng tuyển chọn, gã chật vật ngồi trên đảo, thấy Hòa Ngọc bay xuống từ đỉnh đầu của cá lớn, đằng sau như đang ẩn hiện một đôi cánh xinh đẹp vươn ra, phóng khoáng đáp xuống mặt đất.
Chớp mắt như đã ngàn năm, mái tóc đen, đôi mắt đen láy, đẹp đến nỗi khiến người ta phải đắm chìm.
Dáng vẻ Hòa Ngọc nhếch mày, đẩy gọng kính, tính toán kế hoạch, nở nụ cười xấu xa, nhếch miệng cười, tất cả đều khắc sâu vào trong lòng gã.
Họ đã từng dìu dắt nhau, họ đã từng tin tưởng nhau như những người đồng đội tri kỷ, lời hẹn ước ở núi tuyết Ô Lộ ngày nào, tất cả đều sẽ nằm yên trong bóng đêm, trong vực thẳm sâu không lỗi thoát này.
Ký ức đột nhiên phai mờ, khung cảnh tươi sáng và đẹp đẽ tan vỡ.
Chỉ cần một khoảnh khắc bi thương và đau khổ, chỉ cần một khoảnh khắc thoáng qua thế thôi.
Khoảnh khắc ấy qua đi, Eugene mở mắt ra, chiếc mặt nạ màu bạc lạnh lẽo, trong ánh mắt của gã chỉ còn sót lại sự lạnh lùng vô tình, không hề chần chừ điều khiển năm bản sao.
Hai bản sao nâng bàn điều khiển lên, ba bản sao còn lại đang che chắn nước mưa ăn mòn cho gã, còn gã thì đạp lên trang bị bay, nhanh chóng bước lên chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219517/chuong-1421.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.