Bạn còn 3 lượt đọc trên websiteTìm hiểu thêm
Cách Đới không ngừng lắc đầu, giọng nói của gã đau khổ, lộ vẻ do dự: "Hòa Ngọc là đội trưởng của chúng ta, chúng ta là một đội."
Eugene đáp: "Nhưng chúng ta cũng là người của hành tinh Cơ Giới."
Gã tiếp tục tiến về phía trước, chèn ép Cách Đới khiến gã liên tục lùi về sau: "Tránh ra, Hòa Ngọc bắt buộc phải chết."
Cách Đới cắn răng: "Hòa Ngọc không thể chết, cậu ta vừa nói chúng ta có thể tìm được con đường khác, nhất định có thể mà."
Eugene nói: "Một ngàn năm còn không nghĩ ra thì bây giờ có thể nghĩ ra được sao?"
Cách Đới: "Đó là vì không có người như Hòa Ngọc xuất hiện."
Một ngàn năm nay không có cách, nhưng bây giờ họ đã gặp được cậu rồi.
Vậy tại sao nhất định phải đi tới bước đường này? Tại sao không thể cho hành tinh Cơ Giới thêm một cơ hội để thử chứ?
"Cách Đới, cậu hoàn toàn không hiểu gì cả." Eugene không muốn tiếp tục nhiều lời với gã. Bên ngoài đã khai chiến, trừ khi phân được thắng bại, nếu không cho dù bây giờ hành tinh Cơ Giới có dừng tay thì Liên Bang cũng không tha cho hành tinh Cơ Giới được.
Đã bước lên con đường này thì chỉ có thể tiếp tục bước tiếp.
Eugene lớn tiếng quát: "Cách Đới, cậu muốn phản bội lại hành tinh Cơ Giới sao?"
Cách Đới, cậu muốn phản bội hành tinh Cơ Giới sao?
Phản bội hành tinh Cơ Giới sao.
Phản bội.
Cách Đới suy sụp lắc đầu, vô thức lùi ra sau, nhưng một bước này đã khiến Eugene
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219515/chuong-1419.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.