Vương mở miệng, một lúc lâu sau vẫn chưa nói ra tên của người đó.
Joe và Larry cũng nhìn chằm chằm màn hình, đợi Vương nói ra cái tên đó.
"Bíp bíp."
"Tiếng gì vậy?" Ebil nhíu mày.
Vẫn còn tiếng động, Thu Đao ngẩng đầu, nhíu mày, đồng tử của anh ta lập tức co lại, nhảy dựng lên, nắm lấy tay áo của Joe, cơ thể run rẩy.
Joe hất ra, gắt gỏng nói: "Anh làm gì thế?"
Thu Đao chỉ vào thiết bị, lắp bắp: "Thiết bị có phản ứng rồi."
Tất cả mọi người giật mình.
"Tít tít tít."
Bọn họ vẫn luôn mở hai màn hình, một cái là buổi nói chuyện của Vương, một cái là khu tuyển chọn của .
Vào lúc này, một bên là Vương vẫn đang há miệng nhưng cuối cùng vẫn không nói ra được cái tên đó, một bên là hình ảnh hoa tuyết đang chuyển động, có chút mờ nhạt.
Thu Đao trừng lớn mắt, Larry và Joe cũng vô cùng kinh ngạc.
Không có ai nhìn Vương nữa, tất cả mọi người đều đang xem phòng phát sóng trực tiếp của khu tuyển chọn. Lúc này tất cả mọi người trong khắp vũ trụ mở giao diện khu tuyển chọn ra đều sẽ thấy hoa tuyết ngập trời, tiếng tít tít của giao diện.
Đây là...
"Tít tít."
"Tít tít tít."
Giao diện vẫn đang chuyển động, nhảy kênh giống như kết nối tín hiệu thông thường, từng thẻ từng thẻ một chuyển động, lờ mờ có bóng người mơ hồ chuyển động, hoa tuyết vẫn ngập tràn màn hình như cũ, có chút hình ảnh mờ nhạt.
Thu Đao có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của chính mình, theo bản năng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219487/chuong-1391.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.