Hòa Ngọc nhìn ga trải giường bị nước biển ăn mòn, giọng nói bình tĩnh: "Đúng vậy. Tuy rằng tôi tin tưởng tất cả mọi người, nhưng đến giờ phút này, tất cả manh mối đều nói rõ ràng rằng, giữa chúng ta tồn tại nội gián, kẻ đã giết Seattle, đã giết Balle chính là tên nội gián này."
"Lúc Balle chết, chúng ta đều ở chung một chỗ." Giọng nói Trảm Đặc khàn đặc.
Hòa Ngọc lạnh nhạt trả lời: "Lúc Seattle chết cũng không có ai đáng nghi cả."
Không có ai đáng nghi, nhưng trên thực tế, cả Seattle và Balle đều đã chết. Người ở phía sau màn chưa bao giờ trực tiếp ra tay, nhất định là có người thay mặt người ở phía sau màn làm ra việc này.
Rốt cuộc Cách Đới cũng lấy lại được tinh thần, gã không tin nổi, nhấn mạnh, nói: "Cậu vừa nói cậu đã chết hai lần, ít nhất là hai lần, cái này có nghĩa gì?"
Hòa Ngọc không nói những lời vô nghĩa bao giờ, hai chữ "ít nhất" vô cùng quan trọng.
Hòa Ngọc thôi không nhìn những cái ga trải giường nữa, xoay người lại đối mặt với mọi người, gọng kính không viền gác trên sống mũi cao, đôi môi tái nhợt mấp máy...
"Bây giờ chúng ta thật sự đang ở vòng tuần hoàn thứ hai sao? Đó thật sự là số lần tuần hoàn hay không?"
Không phải chứ, chẳng lẽ còn có thể tuần hoàn tới bốn lần?!
Mọi người như muốn ngừng thở.
Quỳnh há miệng th* d*c, một lúc lâu sau mới nói: "Có manh mối gì xác định chuyện này không?"
Hòa Ngọc trầm ngâm một lát rồi giơ tay chỉ phòng bếp: "Đây chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219474/chuong-1378.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.