Vạn Nhân Trảm cũng không tức giận vì Hòa Ngọc không tin mình. Gã tức giận vì Hòa Ngọc lấy tính mạng mình ra để mạo hiểm.
Lúc này, ngay cả Bạc Kinh Sơn cũng đều nhìn Hòa Ngọc với vẻ khiển trách. Anh ấy giống như chủ nhiệm lớp, nghiêm túc phê bình: "Sức chiến đấu của cậu rất thấp, tố chất cơ thể rất kém, chỉ cần hơi lơ là sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Nếu vết thương trên người cậu tiếp tục trở nặng, cậu có thể đã chết rồi."
Miệng vết thương trên cổ rất sâu. Nếu chậm một chút nữa, cậu sẽ chết vì mất máu quá nhiều. Giọng nói của Hòa Ngọc bây giờ vẫn đang rất khàn, sắc mặt và đôi môi đều tái nhợt. Tình hình lúc đó quả thực rất nghiêm trọng.
Đôi mắt Trấn Tinh cũng mang theo vẻ không đồng tình: "Tôi biết cậu thích chơi đùa trên lằn ranh sinh tử, nhưng cậu phải nhớ cho kỹ, tính mạng của cậu mới là quan trọng nhất."
Hòa Ngọc mỉm cười: "Bởi vì tôi biết rằng các anh sẽ cứu tôi."
Eugene chớp mắt, hừ một tiếng: "Cậu tin tưởng vào chúng tôi quá rồi. Nhỡ đâu chúng tôi không cứu cậu thì sao?"
Hòa Ngọc nhìn gã, khẽ cười: "Nếu đến cả chuyện ấy các anh cũng không làm được thì tôi đây còn giữ các anh lại làm gì?"
Eugene: "..." Mẹ nó, nghe vô lý nhưng lại rất thuyết phục.
Trong đội của bọn họ, Hòa Ngọc là "bộ não" người bày mưu tính kế, gánh vác trọng trách lớn nhất. Mà bọn họ là tay chân, là vũ khí. Nếu là như vậy, quả thật Hòa Ngọc không thể không trông cậy vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219472/chuong-1376.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.