Trảm Đặc đưa tay xoa lông mày, có chút đau đầu. Gã hy vọng là như vậy. Nếu như vì để chấm dứt tuần hoàn mà phải g**t ch*t Hòa Ngọc, bọn họ sẽ gặp phải sự lựa chọn vô cùng gian nan. Do đó, bọn họ hy vọng sẽ có cách chấm dứt vòng tuần hoàn mà không phải là g**t ch*t Hòa Ngọc.
Nguyên Trạch hỏi tiếp: "Sau đó thì sao?"
Tay Hòa Ngọc run lên, nới lỏng ga giường Trảm Đặc vừa mới quấn quanh cổ cho cậu, vết máu đỏ tươi dính bên trên vô cùng rõ ràng. Cậu nhếch môi, ném ra một quả bom: "Hoa văn trên này có quen không?"
Đường Kha là người gây thương tích cho cậu, không phải là do nước đen có tính ăn mòn, do đó hiệu quả của thuốc hồi phục rất rõ ràng. Hòa Ngọc tháo chiếc ga giường trên cổ xuống xong, cổ đã không còn chảy máu, miệng vết thương hở đang dần hồi phục.
Mọi người: "..."
Đồng tử mắt của Vạn Nhân Trảm co rụt lại, gã cầm lấy ga giường xem xét rồi lập tức xoay người bỏ chạy, nhảy vào phòng của Hòa Ngọc ở tầng tiếp theo rồi lấy hai tấm ga giường khác của bọn họ. Sau khi xong xuôi, gã nhảy lại về phòng của Hòa Ngọc. Bên trong tàu du lịch rách nát đã hoàn toàn mất kết cấu, lên xuống rất dễ dàng.
Mấy người Trảm Đặc, Quỳnh, Cách Đới lập tức mở ga trải giường ra. Trấn Tinh cau mày đặt chiếc ga trải giường nhuốm máu sang một bên, so sánh ba chiếc ga giường. Ga giường dính máu có màu đỏ tươi trông rất bắt mắt, hai chiếc ga giường bên cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219470/chuong-1374.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.