Lời nói vừa dứt, xung quanh chỉ còn sự im lặng.
Thật ra, tất cả mọi người đều có thể suy đoán ra được. Không tìm được manh mối về vòng tuần hoàn, cũng không tìm thấy nguyên nhân. Người ở phía sau màn này muốn giết Hòa Ngọc, chỉ cần Hòa Ngọc chết, có lẽ vòng tuần hoàn này có thể chấm dứt.
Đường Kha nhìn chằm chằm vào mọi người: "Giết Hòa Ngọc, lại giết thêm một người, chúng ta thăng cấp, thế nào? Có thuyền, có cách phá vỡ vòng tuần hoàn, chúng ta chắc chắn sẽ được thăng cấp."
Anh ta đã điên rồi. Từ lúc bước vào phó bản này, từ lúc Triệu Bằng Khí nói "phải bỏ lại hai người", anh ta luôn cảm thấy rằng mình sẽ là người bị bỏ rơi. Một hạt giống như vậy đã được gieo trồng, lại thêm hoàn cảnh căng thẳng tại đây, nguy hiểm và sợ hãi sẽ khiến hạt giống bén rễ và nảy mầm, chỉ cần có cơ hội, nó có thể lôi kéo "ma quỷ" trong lòng anh ta.
Trấn Tinh liếc nhìn Quỳnh một cái, Quỳnh lập tức hiểu ra, cất giọng nói: "Được, tôi đồng ý với cậu, nhưng tôi vẫn hơi nghi ngờ." Cô ta đang cố gắng kéo dài thời gian.
Trấn Tinh không thể mở miệng. Đường Kha biết rằng Trấn Tinh luôn đứng về phía Hòa Ngọc vô điều kiện. Nếu gã mở miệng, Đường Kha cũng sẽ không tin tưởng, do đó chỉ có thể mượn lời nói của Quỳnh.
Mà lúc này, Bạc Kinh Sơn đã lẻn ra sau lưng, Lăng Bất Thần cất đàn cổ, hoàn toàn che giấu hơi thở của mình đi, lặng yên không tiếng động đến gần Đường Kha bằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219463/chuong-1367.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.