Bạn còn 9 lượt đọc trên websiteTìm hiểu thêm
Hai người tranh cãi, người khác đều xem náo nhiệt nhưng cũng có người không thèm để ý.
Trấn Tinh hít sâu một hơi, kéo đề tài trở về nghi vấn của Hòa Ngọc: "Cậu phát hiện bảng bổ sung có vấn đề gì à?"
Nghe vậy, những người khác ngừng hóng chuyện, ngay cả Vạn Nhân Trảm và Eugene cũng dừng lại, nhìn về phía Hòa Ngọc.
Hòa Ngọc lắc đầu, xòe tay: "Tôi cũng không biết cụ thể chỗ nào có vấn đề, tôi luôn cảm thấy kỳ quái, tất cả đều kỳ quái." Cậu dừng lại và nói thêm: "Nếu bắt buộc phải có lý do thì có lẽ đó là - trực giác."
Kể từ khi vào phó bản, Hòa Ngọc vẫn chưa nhìn thấy bình luận, cũng không thể nhận thêm thông tin gì khác. Nhưng cậu luôn cảm thấy không đúng ở đâu đó.
Tất cả mọi thứ là lạ, thậm chí là ngay cả chính mình cũng có chút không đúng.
Những người khác cau mày. Trận đấu cho đến bây giờ, các tuyển thủ thực sự cũng không phải là kẻ ngốc, ngay cả những tuyển thủ đến từ các nhóm nhỏ cũng rất nhạy cảm. Bất cứ ai tại thời điểm này, có bất kỳ trực giác kỳ lạ nào họ đều cần phải chú ý. Huống chi người này còn là Hòa Ngọc, người hiếm khi phạm sai lầm.
Ánh mắt của tất cả mọi người tập trung trên bảng bổ sung, rơi vào suy nghĩ. Tuy nhiên, không phát hiện được chút bất thường nào cả.
Đoàn Vu Thần đặt tay lên đó sờ sờ, lại nhìn nhà kho dần dần cách xa, giọng nói bất đắc dĩ: "Tôi thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219404/chuong-1308.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.