Mọi người nhìn Eugene khẽ sững sờ.
Vạn Nhân Trảm ngưỡng mộ đến bật khóc: "Tại sao mày lại là thuyền trưởng còn tao chỉ là một bảo vệ thôi thế."
Eugene nghiêng đầu nhếch miệng cười: "Thì ra vận may của mày cũng chẳng ra sao cả, ha ha ha, có thấy chưa, tao là thuyền trưởng." Hai chữ cuối cùng là cố ý nói cho Cách Đới nghe, bộ dạng vô cùng đắc ý và gợi đòn. Có người cũng vì thế mà tức đến nghiến răng.
Bộ dạng của Eugene vẫn đê tiện, thiếu đánh như thế, mái tóc màu bạch kim bay phấp phới, đôi mắt hơi híp lại đầy phong lưu. Rồi gã ưỡn ngực lên phủi phủi cái bảng thân phận của mình, khoe khoang thân phận "thuyền trưởng". Gã còn chen lấn để đứng bên cạnh Hòa Ngọc, thể hiện sức quyến rũ của mình. Bộ đồng phục của thuyền trưởng đúng thật là đẹp hơn những bộ đồ khác.
Cách Đới: "..." Tức giận đến nỗi phồng lên như cá nóc.
Cho gã thân phận một hành khách bình thường cũng tốt hơn nhiều là nhân viên phục vụ mà.
Đoàn Vu Thần ho lên một tiếng: "Thuyền trưởng, chúng ta có thể vào trong chưa?"
Eugene đáp: "Đương nhiên, không được." Gã hất cằm lên, cánh tay máy móc vươn ra, nhìn sang Trấn Tinh và Lăng Bất Thần cười tươi: "Quy tắc của du thuyền Con Số Chết Chóc chính là hành khách VIP được ưu tiên vào trước."
Hành khách VIP là Trấn Tinh và Lăng Bất Thần. Sự sắp xếp này đúng là khiến người ta ghen tị đỏ mắt.
Trảm Đặc lẳng lặng suy nghĩ, xem ra vận may của Vạn Nhân Trảm không thể so với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219400/chuong-1304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.