Hòa Ngọc đưa tay đẩy kính lên, nhìn về phía trước.
Lúc này cậu đang đứng trên lối ra vào của du thuyền, phía trước là cảng tàu ồn ào, một đoàn hành khách với đủ các kiểu quần áo, hai bảo vệ đang duy trì trật tự. Dường như đều là tuyển thủ dự thi.
Hòa Ngọc nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Cách Đới đang đứng ở lối ra vào bên kia. Hai người đồng loạt rơi vào im lặng.
Hòa Ngọc chỉ cần đảo mắt, nhìn một lượt liền hiểu cách ăn mặc của Cách Đới ngay lúc này nghĩa là gì.
Là người của Hành Tinh Cơ Giới nhưng trông Cách Đới không hề kém cạnh Eugene chút nào, cả hai đều có gương mặt đúng tiêu chuẩn, dáng người hoàn hảo. Nhưng khác với nét mặt lưu manh của Eugene, trên mặt Cách Đới viết rõ sáu chữ thiếu gia nhà giàu ngạo mạn.
Mái tóc màu xám tro được chải ra phía sau trông rất gọn gàng, ngũ quan của gương mặt cực kỳ chuẩn, giữa trán có một hoa văn màu bạc mà chỉ riêng người Hành Tinh Cơ Giới mới có, trông rất đẹp.
Đương nhiên Hòa Ngọc cũng không dừng lại quá lâu trên gương mặt quá quen thuộc này, cậu đang nhìn quần áo của đối phương. Áo sơ mi trắng, áo gi-lê màu đen, cà vạt đen, quần tây.
Bộ quần áo vô cùng quen thuộc.
Hòa Ngọc hỏi: "Anh là nhân viên phục vụ à?"
Mặt của Cách Đới tối sầm lại: "Cảm ơn, cậu cũng vậy."
Tốt lắm, hai người họ đã chiếm được thân phận thấp nhất trên du thuyền: hai nhân viên phục vụ. Hai người đứng hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219398/chuong-1302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.