Nguyên Trạch đang đứng bên cạnh Trấn Tinh, thấy cảnh tượng này cũng phải nhún vai: "Xem ra có thể là do xuất hiện nội gián nên khiến mọi người thấy bất an, vì thế mọi người mới công kích lẫn nhau."
Trấn Tinh nghe thế thì bàn tay đang chơi đùa khối rubik đột nhiên khựng lại, ngẩng đầu nhìn gã, bình tĩnh đáp lại: "E là không chỉ đơn giản như vậy, phó bản tiếp theo chỉ lấy mười trong năm mươi người đấy."
Còn họ thì có tận mười hai người.
Nguyên Trạch sững sờ, lập tức cảm thấy sởn tóc gáy, lông tơ dựng hết cả lên. Đôi mắt màu xanh lam của gã lộ vẻ kinh hãi nhưng cơ thể thì không động đậy, ngay cả mái tóc dài màu nâu cũng như bị đông cứng lại vậy.
Đúng vậy. Chỉ có mười người được vào chung kết.
Hai bên cãi nhau ầm ĩ, Hòa Ngọc không hề bị phân tâm, ngược lại còn bình tĩnh đứng đó nhìn về phía Quỳnh.
Quỳnh ngẩng đầu lên nhìn cậu rồi mỉm cười. Hòa Ngọc cũng cười, cười tươi đến mức khiến Quỳnh cảm thấy lo lắng. Một Hòa Ngọc luôn yếu ớt mỏng manh với làn da tái nhợt nhưng vào lúc này ngay cả đôi mắt hạnh xinh đẹp kia cũng vô cùng dịu dàng và vô hại, ánh mắt thờ ơ nhưng trong veo ấy lại khiến Quỳnh cảm thấy mình bị cậu nhìn thấu tất cả suy nghĩ.
Cô ta kiên trì nhìn lại Hòa Ngọc.
Ánh mắt Hòa Ngọc lướt ngang qua Quỳnh, rồi lại nhìn xuống ngón út trên tay phải cô ta.
Chỉ số thông minh tăng cao cũng kéo theo cả trí nhớ của Hòa Ngọc, nó không hề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219396/chuong-1300.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.