Cuộc thi đã đi đến bước này, mười hai người bọn họ gần như đã được coi là người cùng thuyền. Chỉ cần Hòa Ngọc còn sống, chiếc thuyền này sẽ không chìm. Bọn họ sẽ gắn bó với nhau, cùng đối mặt với những khó khăn sắp tới.
Bọn họ đã nói ra toàn bộ thân phận, lai lịch, mục đích của mình, thậm chí là những bí mật của các thế lực sau lưng. Bọn họ nắm tay nhau cùng đi về phía trước, tin tưởng lẫn nhau. Những lúc như thế này, bất kỳ sự che giấu nào cũng đều khiến người khác phải dè chừng.
Quỳnh nói ra thân phận thật sự của mình, nói ra chuyện khu bốn và hành tinh hỗn loạn hợp tác với nhau, cũng nói ra chuyện thực ra Seattle chỉ là bia đỡ đạn. Nói ra những điều này nhưng lại giấu chuyện liên quan đến Seattle, rất khó để người khác không nghi ngờ cô ta.
Eugene và Hòa Ngọc đến cùng lúc, bọn họ đến đúng lúc Seattle chết. Điều này có nghĩa là, Quỳnh không chỉ là hung thủ mà còn là người đầu tiên gặp Seattle để lấy lại đồ vật.
Quỳnh lấy được thứ gì ở hiện trường?
Ánh mắt Đường Kha đầy hoài nghi: "Quỳnh, nếu chỉ là trang bị của Seattle thì cô chắc chắn không cần phải giấu giếm như vậy. Thứ có thể khiến cô phải lén lút lấy lại, không lẽ là hung khí?"
Nếu là hung khí, vậy có thể chắc chắn Quỳnh đã ra tay với Seattle. Trừ hung khí ra, bọn họ không nghĩ ra có thứ gì khiến cô ta phải che giấu như vậy.
Nghe xong, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Quỳnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219386/chuong-1290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.