Hòa Ngọc tiếp tục đi về phía trước: "Mười phút rồi, vẫn chưa có kết cục cho phó bản. Tao đã trao quyền lựa chọn vào tay mày rồi. Là để tao sống sót ra ngoài, hay là tất cả cùng thăng cấp, mày chọn đi."
Hai từ cuối cùng, giọng cậu nhẹ nhàng nhưng đầy đanh thép.
Một con cờ vốn nên bị khống chế, một tuyển thủ tham gia bị nắm giữ tính mạng, vậy mà lại ép người đứng sau màn mà ngay cả Liên Bang cũng không tìm ra phải lộ diện, không còn đường lui.
Đây còn không phải bị phơi bày ra hết rồi sao!
Trước đây, người đứng sau màn tuy có can thiệp vào quy tắc, nhưng tất cả đều phải dưới điều kiện “có thể xảy ra” và “một cách hợp lý”.
Ngay cả ba mươi giây của phó bản trò chơi tiền tệ, đó cũng là người đứng sau màn dùng quy tắc để chèn ép họ, không hề để lộ cảm xúc cá nhân. Nhưng hiện tại, dường như phó bản bị kẹt, từ đầu đến cuối vẫn chưa có câu trả lời. Rõ ràng đã để lộ cảm xúc của đối phương. Người đứng sau màn mạnh mẽ đến thế mà lại bị ép đến bước này.
Tại Trạm Trung Gian
Trảm Đặc ngồi thẳng dậy, hô hấp dồn dập: "Nguy rồi!"
Eugene cũng nghĩ ra điều gì đó, sắc mặt tối lại, giọng nói khàn khàn: "Cậu ấy đang khiêu khích người đứng sau màn. Cậu ấy muốn tất cả thành viên thăng cấp, nhưng khiêu khích như vậy, khả năng người đứng sau màn sẽ đẩy cậu ấy ra ngoài."
Vạn Nhân Trảm cau mày: "Nếu có thể ra ngoài, đối với Hòa Ngọc mà nói,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5193550/chuong-1229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.